Wednesday, August 19, 2009

Lượm lặt từ Quy Nhơn

Ngày đầu, 7h sáng, quán bún cá trên đường Nguyễn Huệ
- Anh ơi, cái xe em để đây đâu mất tiêu rồi?
- Biển số bao nhiêu?
- Em không nhớ, nhưng mà xe màu nhớt.
- Không nhớ thì trưa quay lại lấy, đang bận.
- Trời, anh nói với khách kiểu gì kì cục vậy.
- Hơ, ĐM, em lầm hàng rồi nghe em!
- @&%$&@$%&$@#%7
- #$@^#%&@%&@$%&%$$@%#$


8h, bệnh viện đa khoa tỉnh, khoa thần kinh
- Tí, sao ông Ngoại ngủ li bì vầy.
- Lúc nãy ông Ngoại khát nước, Tí cho ông Ngoại uống, nhưng lấy lộn... rượu.
- Trời, rượu đâu ra!
- Tí đâu biết đâu... Thấy có chai nước suối ai để trên bàn nè...
- ^:)^


9h, vẫn tại khoa thần kinh, một cô gái giật mạnh người cha trên giường:
- Ba, ba tên gì?
- Thảo.
- Không, Thảo là con, con hỏi ba á. Trần Văn gì?
- ...Thảo.
- Ba, tên ba mà! Con hỏi ba đó, ba hiểu không?
- Hả, tao á hả? Ờ... Thảo


21h, vừa về tới nhà, tv, quảng cáo...
Bạn muốn biết về virus H1N1? Bạn muốn tìm cách phòng tránh căn bệnh này?
Hãy soạn: CUM gởi XXXX 
=))
(ai cần chi tiết số điện thoại thì PM cho mình)

Mấy ngày ở Quy Nhơn, vào bệnh viện mới thấy được những cảnh rợn người. Dù là người già, em bé, anh hùng xa lộ hay các vị giang hồ xăm khắp mình mẩy thì cũng có thể đến lúc chịu chung kết cục điêu tàn. Chỉ cần một vài động tác khoan mở hộp sọ, cắt tỉa vài thứ linh tinh, từ một người nói nhiều bạn có thể trở thành một người điềm đạm hiền lành, đó là sự kì diệu của y học. :))
Haizzz, bệnh viện!


No comments:

Post a Comment